LẤY PHIẾU TÍN NHIỆM THEO TINH THẦN QUY ĐỊNH 96 - QĐ/TW CỦA ĐẢNG: CÁCH LÀM SÁNG TẠO, KHOA HỌC
LẤY PHIẾU TÍN NHIỆM
THEO TINH THẦN QUY ĐỊNH 96 - QĐ/TW CỦA ĐẢNG: CÁCH LÀM SÁNG TẠO, KHOA HỌC
Quy định số 96-QĐ/TW ngày 2/2/2023 của Bộ Chính trị về việc lấy phiếu
tín nhiệm đối với chức danh, chức vụ lãnh đạo, quản lý trong hệ thống chính trị
thể hiện tính đúng đắn và quyết tâm chính trị của Đảng về đổi mới phương thức
lãnh đạo theo hướng khoa học hơn, hệ thống hơn, dân chủ hơn, nghiêm túc hơn,
cầu thị hơn; đó cũng là hoạt động nhằm bảo đảm sự lãnh đạo thống nhất của Đảng,
thực hiện đầy đủ nguyên tắc tập trung dân chủ, phê bình và tự phê bình, tự giác
và kỷ luật, thống nhất và đoàn kết; qua đó nêu cao tính trách nhiệm, nêu gương
của mỗi đảng viên, tổ chức đảng và người đứng đầu, trong đó trọng tâm là người
được lấy phiếu tín nhiệm, người ghi phiếu tín nhiệm.
Kết quả của “lấy phiếu” được thể hiện qua chữ “tín”
để làm cơ sở nhìn nhận, đánh giá cán bộ; đồng thời, cũng là “bức tranh” phản
chiếu trình độ, năng lực, uy tín của người được lấy phiếu; là minh chứng rõ
ràng nhất của hiệu quả công tác và cao hơn thế nữa, nếu đánh giá “đúng và
trúng” còn là thứ là cứ liệu “thực chứng” để củng cố niềm tin trong Đảng, cho
nhân dân và là “vũ khí” để định hướng dư luận xã hội, góp phần củng cố nền tảng
tư tưởng của Đảng, phản bác các luận điệu xuyên tạc từ các thế lực thù
địch.
Tuy nhiên, việc “cân, đong, đo, đếm” theo phương
thức “lượng hóa” chưa bao giờ là nhiệm vụ dễ dàng. Từ việc xác định “thang đo”
(được quy định tại Khoản 1, Điều 6) theo 03 mức với kiểu thang thứ bậc là “tín
nhiệm cao”, “tín nhiệm” và “tín nhiệm thấp” cũng có không ít người phân
vân: có ý kiến cho rằng hoặc chỉ dùng hai thang đo trên hai tiêu chí theo
kiểu loại suy là “tín nhiệm” hoặc “không tín nhiệm”; lại có những ý kiến khác
cho rằng nên dùng thang đo thứ bậc 5 mức như “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm trung
bình”, “tín nhiệm”, “tín nhiệm ít” và “không tín nhiệm” để tăng thêm độ chuẩn
xác trong đánh giá cũng như thể hiện rõ sự “phân tầng” trong đánh giá. Tuy
nhiên, nhìn nhận trên một bình diện nhất định, nếu một cá nhân được lấy phiếu
tín nhiệm mà tần số “tín nhiệm thấp” ở mức cao (chiếm tỷ lệ lớn) thì cũng đủ là
lời “cảnh báo” cho chính bản thân về phẩm chất chính trị, đạo đức,
lối sống, ý thức tổ chức kỷ luật cũng như mức độ thực hiện các kết quả thực
hiện chức trách, nhiệm vụ được giao. Trên bình diện này nhìn nhận, “thang đo” ở
03 mức như Quy định số 96 vừa mang tính nhân văn, vừa mang tính “phân tầng” rất
lớn, “định hình” được trình độ, năng lực, uy tín của người được lấy phiếu.
Đương nhiên,
từ kết quả của chữ “tín” được đo chính là lời nhắc nhở về trách nhiệm cho từng
chức danh bằng những “con số biết nói” mà “người ghi phiếu tín nhiệm” có thể
"nhìn thấy" được, kiểm chứng được, đánh giá được. Nếu thực hiện thực
sự nghiêm túc, chuẩn chỉnh, tỉ mỉ, khoa học theo tinh thần của Quy định là
chúng ta đã chuyển đổi từ kiểu đánh giá một cách khái quát, chung chung, cảm
tính sang cách làm cụ thể, lý tính, định lượng; từ “vô hình” sang “hữu hình”,
từ “cả nể” sang thẳng thắn, chân thành,…
Rõ ràng khi
chữ “tín” đã được đặt lên bàn cân và đã thể hiện bằng những con số có sức
thuyết phục, thì chính nó ít nhiều phản ánh được bức tranh chung và riêng về
đội ngũ cán bộ chủ chốt và từng cán bộ ở mỗi chức danh cụ thể. Việc công khai
kết quả lấy phiếu cũng thể hiện tinh thần, trách nhiệm và sự “cả quyết” trong
công tác nhìn nhận, đánh giá cán bộ của Đảng ta.
Tuy nhiên,
chúng ta có quyền kỳ vọng nhiều hơn khi tiến hành “đo chữ tín” từ phương thức
lấy phiếu (không những được “cân, đo, đong, đếm” theo những thang đo có phần
còn mang tính phổ quát, mà còn phải “phân chia” hay “thao tác hóa” thành những
tiêu chí “đủ nhỏ” để lượng giá) đến quy trình, nội dung và tổ chức thực hiện
(mức độ tuân thủ từng nguyên tắc của Đảng; tác phong lối sống; mức độ cũng như
tính hiệu quả của các chủ trương, quyết sách do chính mình đề ra và hiệu quả
của nó; kinh nghiệm lãnh đạo, quản lý; mức độ phối hợp, điều hành trong công
việc, xử lý công việc; trách nhiệm xã hội đối với lĩnh vực mà mình đảm nhận,
mức độ hoàn thành nhiệm vụ trên cương vị cũng như sự ảnh hưởng cá nhân và hàng
loạt các tiêu chí khác có thể thao tác hóa từ chữ “tín nhiệm”) và cả việc công
khai kết quả, sử dụng kết quả để rút kinh nghiệm, thậm chí đưa ra lời cảnh báo.
Đương nhiên, lúc đó việc đánh giá càng xác thực hơn, khách quan hơn, khoa học
hơn và tất nhiên là thực chất hơn.
Nếu được vậy,
chữ “tín” sẽ được xác tín hơn, được đánh giá cụ thể hơn, toàn diện hơn, khoa
học hơn. Và như thế, chắc chắn rằng quyền giám sát của Nhân dân sẽ được nâng
cao cả về chất lẫn lượng. Người dân sẽ thấy rõ hơn được vai trò, địa vị của
mình trong vai trò là người làm chủ của đất nước. Đồng thời chính mỗi thành
viên, cá nhân được lấy phiếu cũng có cơ hội để nhìn lại mình, đánh giá nghiêm
túc các mặt, các khía cạnh, các công việc mà chính bản thân mình đã (hoặc chưa)
hoàn thiện. Từ đó dần từng bước hoàn thiện mình, thực hiện tốt vai trò nhiệm vụ
được nhân dân giao phó. Góp phần tích cực hơn trong các nỗ lực đưa đất nước
tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc đến mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội
dân chủ, công bằng, văn minh.
Phạm Đi
Nhận xét
Đăng nhận xét