TỰ HÀO VÀ TỰ TI
Một trong những
giải pháp chống ùn tắc giao thông đô thị là kiến tạo và hoàn chỉnh hệ thống
giao thông công cộng, điều này không có gì bàn cãi. Nhưng điều khiến chúng ta
suy ngẫm là hiện nay, trong các đô thị lớn của nước ta, xe buýt là đại diện duy
nhất cho hệ thống giao thông công cộng, và hơn thế nữa, loại phương tiện này
chưa xứng tầm là một “đại diện” cho bộ mặt giao thông công cộng của nước ta.
Chúng ta không thể kêu gọi mọi người phải lựa chọn phương tiện giao thông công
cộng khi “lựa chọn” đó chỉ là một “duy nhất phải chọn”. Hơn thế nữa, hệ thống
xe buýt của chúng ta còn quá nhiều bất cập khiến cho việc chọn phương tiện này
trở thành điều “cực chẳng đã”. Chưa có một điều tra căn bản nào về thành phần đối
tượng sử dụng cũng như mức độ hài lòng của người tham gia giao thông về hình tượng
xe buýt trong các đô thị lớn của nước ta nhưng có một điều chắc chắn rằng, người
lựa chọn phương tiện giao thông là xe buýt, cảm thấy bị động hơn là chủ động, cảm
thấy bị gò bó hơn là sự tự do, cảm thấy xúc phạm nhiều hơn sự tôn trọng, cảm thấy
tự ti nhiều hơn là tự hào. Một triết lý mới nghe tưởng là đơn giản nhưng suy
nghĩ lại không giản đơn chút nào đó là hệ thống giao thông công cộng của một đô
thị không những đáp ứng về mặt số lượng và chất lượng, đa dạng hóa về chủng loại
và phương thức, tối ứu hóa về quản lý và khai thác mà một điều tiên quyết là
làm sao cho người tham gia giao thông, khi đã lựa chọn một trong những phương
tiện giao thông công cộng nào đó cảm thấy tự hào chứ không phải là tự ti.
Người dân thành
phố Curitiba của Brazil rất tự hào khi ngồi trên những chiếc xe buýt công cộng
không phải chỉ vì hình tượng xe bắt mắt, xe được quyền ưu tiên mà chính vì sự
thuận tiện về trạm chờ, hệ thống mua vé tự động, thời gian chờ ngắn, chuẩn xác…
mà đó còn là thái độ phục vụ của nhân viên, sự thoáng mát và tiện nghi khi ngồi
trên những chiếc xe này; thị dân Paris cảm thấy tự hào khi ngồi trên trên điện
ngầm số 14 của họ bởi chẳng những đây không chỉ đây là tuyến điện ngầm tự động
hóa không người lái đầu tiên trên thế giới mà còn vì là sự thuận tiện, nhanh
chóng, kinh tế, thẩm mĩ, chất lượng của tuyến điện ngầm này.
Giao thông đô thị
là một bộ phận trong công tác quy hoạch phát triển tổng thể của đô thị, nó có
quan hệ mật thiết với phương thức quản lý, quan niệm giá trị, mô thức hành vi của
con người, phương thức sử dụng không gian và thời gian, tốc độ tăng trưởng đô
thị và hình thái của đô thị. Đến lượt mình, hệ thống giao thông công cộng là một
bộ phận của hệ thống giao thông đô thị và nó phải tuân thủ theo nguyên tắc
“công bằng, cân bằng, hiệu xuất và quyền được lựa chọn”. Người tham gia giao
thông có quyền được lựa chọn một phương thức giao thông nào đó mà họ cho là hợp
lý nhưng một khi đã lựa chọn thì đó phải là sự lựa chọn tối ưu, khiến họ cảm thấy
tự hào chứ không phải mang tâm trạng bất đắc dĩ hay tự ti.
PHẠM ĐI
Nhận xét
Đăng nhận xét